"... Hạnh phúc không phải là mâm cỗ được dọn sẵn."

vie Sep 26, 2021

“Văn chương cũng như một khu vườn, mỗi nhà văn chọn cho mình một nhiệm vụ, có người trồng hoa hồng, người thích nhổ cỏ dại cũng có người đi bắt sâu. Tôi viết cho thanh thiếu niên, lắng nghe nhiều tâm tư chia sẻ của độc giả ở lứa tuổi này, tôi nhận ra rằng các em có nhu cầu rất lớn về những giá trị sâu xa trong tầm hồn, hướng đến những điều trong trẻo.  Cuộc sống ngày nay với những xô bồ vội vã đã cuốn đi mất những gì thuộc về sự lãng mạn, tôi viết để bù đắp tuổi thơ cho những độc giả nhỏ tuổi, bởi từng có em nói với tôi rằng, đọc sách của tôi các em như tìm thấy một phần tuổi thơ đã thiếu vắng và mất mát” – nhà văn Nguyễn Nhật Ánh tâm sự.

Không phải những dòng code với đầy những thuật toán thú vị hay những hình ảnh thiết kế UI/UX đầy cuốn hút. Hôm nay, Tôi xin viết blog 1 chủ đề liên quan đến sở thích của bản thân, một chủ để hết đỗi bình thường với những dòng văn bản vô cùng bay bổng và đầy tâm huyết mong chiếm trọn tình cảm của các bạn. Tôi xin giới thiệu với bạn đọc một thể loại sách mà mình vô cùng yêu thích và cũng vô cùng có ích cho cuộc sống hàng ngày. Những bài học cuộc sống được ẩn ý trong từng dòng chữ mà tác giả muốn gửi gắm. Những lúc căng thẳng trong cuộc sống thì một lời khuyên cho bạn là: “Hãy đọc sách của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh!”

Cảm xúc của bạn khi đọc xong truyện của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh là gì?


Nhắc đến các cuốn sách, tác phẩm nói về lứa tuổi học trò mộng mơ, tinh nghịch là chúng ta sẽ nghĩ ngay đến nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, ông chính là cây bút đã gắn liền với rất nhiều thế hệ bạn trẻ yêu đọc sách tại Việt Nam.

Hiếm có nhà văn nào viết truyện cho thiếu nhi mà vẫn được người lớn phải gật gù tấm tắc như Nguyễn Nhật Ánh. Với những độc giả không đủ kiên nhẫn, khi đọc những chương đầu tiên của cuốn sách này có thể đã vứt bỏ giữa chừng kèm theo một câu cảm thán: chuyện con nít ba xu. Thế nhưng với những ai đã thực sự phiêu lưu cùng ngòi bút của tác giả đến những chương sách cuối cùng mới thực sự trải nghiệm được thông điệp rõ ràng của ông.


Tôi không thể tả nổi hết được cái cảm xúc lần đầu tiên được đọc quyển “Cho tôi xin một vé về tuổi thơ” của bác. Cái cảm xúc chỉ có thể là lớn lên rồi, đã nhận biết tương đối về thế giới,bạn mới hiểu hết được hết được cái ẩn ý sâu sa, những dòng cảm xúc mà tác giả muốn gửi gắm tới người đọc.


Tác giả Nguyễn Nhật Ánh đã tặng cho tất cả độc giả một tấm vé quay về tuồi thơ, ngược dòng thời gian trở lại với sự mơ mộng, với những trò nghịch ngợm, ánh mắt trong sáng của những cậu nhóc tám tuổi. Đó cũng là kí ức không phai mờ với những ai đã từ là trẻ con. Đúng như tác giả đã khẳng định: “Tôi không viết cuốn sách này cho trẻ em. Tôi viết cuốn sách này cho ai từng là trẻ em”.

Hãy cùng khám phá những trích dẫn hay nhất trong cuốn sách “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” :

o    
Nhiều người sợ nỗi buồn. Nhưng tôi không sợ. Tôi chỉ sợ một cuộc sống không buồn không vui, nói chung là nhạt nhẽo. Đôi khi chúng ta cũng cần có nỗi buồn làm bạn, nhất là lúc cuộc sống bỗng dưng trống trải và cảm giác cô độc xâm chiếm ta từng phút.

o    Thực ra thì tư cách cũng cần cài nút, nhưng lúc quên cài thì chúng ta thường không thấy cảm giác nhột nhạt. Nhiều người lớn có khuynh hướng coi trọng sự ngay ngắn của quần áo hơn và sự ngay ngắn của tư cách. Bởi quần áo luộm thuộm dễ dàng bị người khác phát hiện còn sự luộm thuộm của tư cách là cái gì đó khó phát hiện hơn và khi bị phát hiện thì lại có vô số lý do để bào chữa.

o    Bạn có thể trở về thăm lại thời thơ ấu của mình bất cứ lúc nào, hay nói khác đi lúc nào mà bạn nhận ra rằng thỉnh thoảng tắm mình trong dòng sông trong trẻo của tuổi thơ sẽ giúp bạn gột rửa những bụi bặm của thế giới người lớn một cách diệu kỳ.

o    Khi tôi trưởng thành, có nhà báo phỏng vấn tôi, rằng giữa sức khỏe, tình yêu và tiền bạc, ông quan tâm điều gì nhất? Lúc đầu tôi nói nhiều về tình yêu, về sau tôi nói nhiều hơn về sức khỏe. Tôi phớt lờ tiền bạc, mặc dù tôi nhận thấy đó là một bất công: tiền bạc chưa bao giờ được con người ta thừa nhận là mối quan tâm hàng đầu dù tiền bạc ngày nào cũng chạy đi mua quà tặng cho tình yêu và thuốc men cho sức khỏe. Người lạc quan bảo rằng ổn định cái điều mà người bi quan cho là đơn điệu. Cắt nghĩa tại sao ta không yêu một người nào đó dễ dàng hơn rất nhiều so với việc phải giải thích tại sao ta yêu họ. Cả đàn ông lẫn phụ nữ không ai lấy người kia chỉ vì một bộ phận nếu anh ta (hay cô ta) thực sự tin rằng lấy một người có nghĩa là cuộc đời mình bị cột chặt vào người đó bằng sợi xích vững chắc của số phận.

o    Nấu nướng là lĩnh vực hoàn toàn có thể học hỏi và tự hoàn thiện mỗi ngày – dĩ nhiên với điều kiện người vợ quyết tâm hoàn thiện để giữ không cho chồng mình sa vào cái bếp của một người đàn bà khác. Thú thực là tôi hết sức xúc động về phát hiện muộn màng đó.

o    Rốt cuộc, sau những thương tích tâm hồn lẫn thể xác, chúng tôi buộc phải chấp nhận không nên nghĩ khác bản cửu chương in ở đằng sau mỗi cuốn tập. Nếu muốn thay đổi chúng tôi đành phải chờ đến lúc thành tài, tức là lúc đã trở thành những nhà toán học nổi tiếng thế giới, lúc đó chúng tôi sẽ soạn một bản cửu chương theo ý mình.

o    Chiếc cằm xinh hay đôi mắt đẹp khiến người đối diện chú ý nhưng nó chỉ đóng vai trò soi đường như ánh đèn pin trong tay người dẫn chỗ trong rạp hát. Khi tấm màn nhung đã kéo lên, đèn folo rọi xuống và những nhân vật đã xuất hiện trên sân khấu, lúc đó cuộc phiêu lưu tâm hồn mới thực sự bắt đầu và tùy theo vở diễn hấp dẫn hay nhạt nhẽo mà chúng ta sẽ quyết định ngồi lại đế phút chót hay bỏ về nửa chừng. Tình yêu cũng vậy, ấn tượng bề ngoài rất đáng kể nhưng đáng kể hơn nữa là vẻ bề ngoài đó có đang cất giấu điều gì đáng kể ở đằng sau nó hay không… khi một cuộc tình vừa đổ vỡ thì ngay sau đó người ta không thể nào hào hứng bắt đầu một cuộc tình mới nếu vết thương lòng chưa kịp lành miệng. Cũng như người ta không thể tiến hành tốt một cuộc chiến tranh trên đống đổ nát của cuộc chiến tranh trước đó nếu không có thời gian để hồi phục.

o    Tất cả những gì người lớn dạy dỗ đều đúng về mặt lý thuyết, bọn trẻ đều thấy vậy. Nhưng bọn chúng vẫn có một sự thôi thúc vô hình làm cho khác đi trong thực tế. Chẳng qua so với người lớn, trẻ con sống trong một bầu khí quyển khác nhau và dưới một thứ ánh sáng khác. Ở đó, bọn trẻ tiếp cận thế giới theo cách của chúng, nghĩa là chúng không nhìn thấy mọi thứ chung quanh dưới khía cạnh sử dụng. Đó là điểm khác biệt căn bản giữa trẻ con và người lớn. Với người lớn, ý nghĩa và giá trị của mọi thứ trên đời đều thu gọn vào hai chữ chức năng. Bạn lật bất cứ một cuốn từ điển nào của người lớn mà coi. Người ta định nghĩa thế giới này bằng chức năng, và chỉ bằng chức năng. Áo để mặc, ghế để ngồi, răng để nhai và lưỡi để nếm. Cho nên không thể tránh được nếu ba tôi quả quyết ly mới là thứ dùng để uống nước, còn chai chỉ dùng để đựng nước, nếu mọi ông bà mẹ khác đều nhanh chóng đồng ý với nhau rằng nón lưỡi trai dùng để che nắng, bút để viết và tập vở tất nhiên dùng để ghi chép. Trẻ con không quan tâm đến chức năng. Đơn giản vì trẻ con có kho báu vô giá: tưởng tượng.

“... Vinh thích Miền, ngay từ lúc mới là cậu học sinh cấp hai. Và cái sự “thích” ấy lâu dần trở thành “yêu”. Tình yêu của Vinh dành cho Miền là thứ tình cảm lặng thầm, lặng lẽ qua từng ngày. Nó dai dẳng, bền bỉ hơn bất cứ thứ gì khác trên đời. Dù cho tất cả mọi người xa lánh Miền, dù ăn bao nhiều trận đòn từ anh trai Miền, dù chịu quá nhiều tổn thương, Vinh vẫn âm thầm chịu đựng, vì Miền. Miền là con gái, nên có sự nhạy cảm hơn bình thường, và nó biết tình cảm của Vinh. Nhưng nó lại gặp Phúc – bạn thân chí cốt của Vinh. Ở Phúc toát ra sức hấp dẫn khiến Miền không sao cưỡng lại được. Ở cái tuổi mới lớn, còn nhiều bỡ ngỡ và sự ngây thơ, Miền bất chấp mọi thứ kể cả Vinh để ở bên Phúc. Còn Phúc, tuy biết Vinh thích Miền, nhưng bản thân nó cũng không cản nổi tình cảm của mình dành cho Miền. Nên nó ích kỷ, đến bên Miền. Chuyện tình tay ba tưởng chừng như sẽ làm mất đi vĩnh viễn tình bạn nhưng không, bằng tất cả lòng cảm thông và sự cao thượng của Vinh, chúng nó vẫn giữ nguyên vẹn được thứ tình bạn đẹp đẽ đó. Rồi vào một ngày, Phúc biến mất không một dấu vết. Điều đó đã làm đảo lộn cuộc đời của cả 3 đứa Vinh – Miền – Phúc.”

Tác phẩm: “Ngày xưa có một chuyện tình

Một cuốn sách nữa mà tôi đã đọc và cô cùng tâm đắc, nó cũng lấy đi của tôi không ít nước mắt và hơn cả là cả bầu trời cảm xúc được ùa về khi đắm chìm trong từng dòng cảm xúc và được hóa thân vào từng góc nhìn của mỗi nhân vật để hiểu rõ tâm tư, tình cảm của từng nhân vật trong tác phẩm.

Thể loại Chuyện tình tay ba, một đề tài không mới, Nhưng trong ngòi bút của Nguyễn Nhật Ánh, hiện lên những nhân vật rất thật và mang màu sắc cao nhất của hiện thực. Thẳng thắn, hồn nhiên ở tuổi mới lớn. Những trải lòng khi người ta đã trưởng thành. Và đứng trước ngã ba của sự lựa chọn, quyết định của mỗi nhân vật khiến người ta vừa cảm động vừa thấy mỉa mai cho số phận của ba con người.

Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh nói một câu rằng tình yêu chẳng liên quan gì đến lý trí, lí trý không biết yêu. Một lần nữa tôi lại đồng tình với quan điểm đó. Trước kia người ta hay phân loại tình yêu một bên lí trý, một bên là con tim nhưng với tôi, vốn dĩ ta gọi chữ "yêu" là nó đã bắt nguồn từ cảm xúc, mà cảm xúc thì chỉ có từ nhịp đập của trái tim. Tình cảm mà Vinh dành cho Miền hay tình cảm mà Miền dành cho Phúc lắm khi khiến con người ta như vượt đèn đỏ, lắm khi lại đi về đường một chiều và nó cũng đầy rẫy những lỗi lầm. Sự xung đột giữa lý trí và con tim cứ dằn xé Miền, sự ích kỷ của Phúc lại trỗi dậy, sự vị tha và hy sinh của Vinh lại được ban phát. Tất cả tạo nên một câu chuyện tình yêu của ba con người khiến người đọc cũng đi theo nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau như sự muôn màu của tình yêu mà Nguyễn Nhật Ánh đã vẽ nên trong "Ngày xưa có một chuyện tình".

Nếu ai hỏi tôi tình yêu là thế nào, tôi sẽ không thể trả lời nhưng tôi đưa quyển sách này: "Đọc đi, tình yêu cũng giống như một câu chuyện tình thế đấy !"

Tôi còn nhớ khi đọc tác phẩm là vào năm ngoái, một cô sinh viên 21 tuổi, tôi đã sắm cho mình vài cuốn của bác Nguyễn Nhật Ánh tại hội chợ sách để bổ sung vitamin vào tâm hồn của mình --- đương nhiên rồi, tâm hồn cũng cần phải ăn uống chứ nhỉ---. Rửa bát song cái là lao vào đọc sách ngay( như sợ trễ tí nữa là sách bị thiu mất vậy đó). Đọc ngấu nghiến, đọc một mạch, đọc không dám đứng lên đi vệ sinh, vì sách cuốn quá, cốt truyện ma mị, quyến rũ quá mà.
Tôi đọc được tới 200 trang thì tới đoạn cao trào quá của truyện thì hồi hộp không dám đọc tiếp. Tôi gấp cuốn sách vào và thở thật sâu, rồi tự nhủ ***thôi toi!***: “Đọc nhanh như thế này, mai lấy gì mà đọc! ”. Cảm nhận lúc đó thực sự là tôi rất thương ba nhân vật chính. Vì cuộc sống, vì hoàn cảnh, vì một vài lý do lãng xẹt do hiểu lầm của người lớn (bố của Phúc, do làm rơi viên gạch khi đang xây nhà nên đã hiểu lầm mình làm chết người, rồi ông dẫn Phúc đi khỏi quê hương biệt xứ, cùng lúc đó thì Phúc và Miền đã có con với nhau,... khi Vinh là người dành cả đời, dành trọn trái tim cho Miền và cô ấy đã chấp nhận tình cảm đó, thì cũng là lúc Phúc biết được sự  hiểm lầm của bố và quay về...). Một cuộc tình lâm li, bi đát vậy sẽ đi về đâu? Cái kết sẽ ra sao? Tác giả sẽ chọn cái kết như thế nào?


Những câu trả lời chỉ có thể được tìm ra khi bạn đọc đắm chìm vào thế giới của nhân vật chính trong từng trang sách.

Truyện tuy nhẹ nhàng nhưng để lại ấn tượng sâu. Từng lời văn, từng câu chữ của tác giả dù rất mộc mạc nhưng đi vào lòng người. Mình cảm giác như câu nào cũng có thể lôi ra làm quote vậy. Những câu quote đơn giản, dễ hiểu nhưng cực thấm và cực ngấm.

Nhân vật đáng yêu, ai cũng có nét đáng thương và đáng trách, có đúng có sai nhưng cả 3 nhân vật chính đều là người dũng cảm.

Như thường lệ, có vài triết lí nghe hơi bị thích:

- “Nỗi buồn sẽ làm con đau, nhưng cũng dạy con trưởng thành.”

- “Số phận thích ném đá những người đang yêu, nhưng khi tảng đá rơi trúng đầu người này hiển nhiên nó sẽ không rơi trúng đầu người khác.”

- Tình yêu là chuyện rất khó nói, con à. Đi tìm tình yêu cũng phiêu lưu giống như đi tìm kho báu vậy. Con không thể biết trước cái con sắp đào lên là những thỏi vàng hay chỉ là những mảnh bát vỡ.

- Với một đối tượng có bề ngoài hấp dẫn, con người ta dễ dàng si mê ngay từ phút đầu tiên trong khi tình yêu có thể rất lâu sau đó mới đến, mà cũng có thể chẳng bao giờ đến.

- Làm người tốt hiển nhiên khó hơn làm người xấu, vì người xấu chỉ đơn giản nhắm mắt tuân theo bản năng hấp hèn và dục vọng thầm kín lúc nào cũng gào réo trong lòng, còn người tốt phải vất vả chế ngự cái bản năng đang mai phục từng giờ và luôn chực chờ tìm cách sổng ra đó. Nhưng khi thắng được chính mình, ta sẽ thấy cuộc sống thật là tươi đẹp.

- Tôi nhớ cậu Huân từng nói với tôi: “Trái tim có ngữ pháp riêng của nó và trong hệ thống ngữ pháp rối rắm và đầy tính mờ đục đó, ‘yêu’ là một động từ bất quy tắc”.

- Tôi nhớ có ai đó từng cảnh giác về tình yêu: “Không phải mọi thứ lấp lánh đều là vàng”. Nhưng tôi tin chắc nếu là vàng thì nó nhất định lấp lánh.

Các tác phẩm của bác được viết hết sức giản dị và hồn nhiên như một đứa trẻ, nhưng lại phức tạp và xúc cảm như một người lớn, câu truyện là những bài học về cuộc sống, về tình yêu và những gì mà nó có thể mang lại hoặc tước đi từ ta.

Cảm ơn những trang văn của tác giả Nguyễn Nhật Ánh đã đồng hành với tôi từ tuổi thơ đến khi chạm đến cái tuổi biết rung động, biết yêu và trân trọng những giá trị trong tình yêu giữa con người với con người.

Tản mản về cảm xúc của tôi khi đọc sách của bác Nguyễn Nhật Ánh tới đây cũng đã hơi dài. Tôi xin dừng bút tại đây. Mong anh chị và các bạn  hãy dành tình cảm nhiều hơn cho sách nói chung hay sách của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh nói riêng, tô điểm hơn nữa cho tâm hồn ngày càng già nua do thời gian bào mòn. Tâm hồn cũng nên cần được bồi đắp mỗi ngày cũng như tri thức vậy đó. Đừng để những thói quen giải trí khác(facebook, zalo, tiktok,..) làm chúng ta không có thời gian làm thứ gì khác. M.Gorki từng nói rằng "Mỗi cuốn sách đều là một bậc thang nhỏ mà khi bước lên, tôi tách khỏi con thú và đến tới gần con người, tới gần quan niệm về cuộc sống tốt đẹp nhất và về sự thèm khát cuộc sống.Vì vậy, ta rất cần đọc sách nhưng nhất thiết phải chọn cho mình những loại sách có giá trị thật sự làm giàu tri thức và hoàn thiện nhân cách”.

Tags

Great! You've successfully subscribed.
Great! Next, complete checkout for full access.
Welcome back! You've successfully signed in.
Success! Your account is fully activated, you now have access to all content.